HÔN ƯỚC VÀ NỖI ĐAU - Trang 15

- Tất nhiên là được, nhiều khi còn ngon nữa đấy.

- Haiz, nghe cô nói vậy chắc rất…dở. – Hắn cười đểu nhìn nó.

- Anh…- Nó tức nghẹn họng.

Khi thấy hắn bỏ vào miệng miếng đầu tiên, nó hỏi:

- Ngon không?

- Cũng được. – Hắn thờ ơ.

- Cũng được là sao, ngon hay dở. – Nó bậm môi.

- Cũng ăn được chứ chưa tới nỗi ăn không được.

Hắn ăn xong thì xách cặp đi làm, nó ở nhà chẳng có việc gì làm bèn đi

lòng vòng nhà, xung quanh vườn ngắm những cành hoa hồng:

- Wow, đẹp quá. Hôm nay trông nó còn đẹp hơn cả ngày hôm qua.

- Dĩ nhiên là đẹp rồi. – Một giọng nói vang lên bên tai.

- Ơ, sao anh về sớm vậy?

- Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

- Ơ, em xin lỗi do em mãi mê ngắm mấy cành hoa mà quên bén mất là

đã chiều rồi.

- Ừ, cô mới đến Vĩnh Long có muốn tôi dẫn đi đâu chơi không?

- Có chứ, có chứ. Em muốn đi chơi lắm.

- Đúng là đồ vừa mê ngủ vừa mê chơi.