HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 1093

Tiểu Phi hình như không hay biết có người mới bước vào , hắn vẫn cắm
đầu húp từng muỗng một .

Hình như bây giờ hắn cảm thấy rõ ràng chỉ có chén cháo mới là thực tế
nhất trên đời .

Nhưng hình như gân thịt trên mặt hắn hơi rắn lại .

Lâm Tiên Nhi không dằn được kêu lên :

- Tiểu Phi ... anh ...

Giọng của nàng vẫn giữ được âm hưởng ngọt ngào như tự thuở nào .

Cuối cùng , Tiểu Phi chầm chậm ngẩng đầu lên , chầm chậm quay lại nhìn
nàng .

Đôi mắt hăn rất sáng , sáng đến long lanh .

Phải chăng long lanh vì nước mắt ?

Và nước mắt của Lâm Tiên Nhi đã chảy dài :

- Anh , Tiểu Phi , tôi về đây .

Tiểu Phi ngồi trơ trơ , hắn ngồi như tượng đá .

Cơ thế của hắn hình như đã đông cứng lại không thể nào cử độn . Lâm Tiên
Nhi chầm chậm bước về phía hắn , giọng nnàg thật nhẹ :

- Tôi biết anh đợi tôi bởi vì hiện tại tôi mới biết rằng trên đời này chỉ có
một mình anh là thật dạ yêu tôi .