HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 160

- ánh mắt cô nương thật sáng , sáng đến mức làm cho người đối diện gần
như không dám nhìn thẳng , như thế thì chắc cô nương là một bậc cao nhân
, tại hạ thật vô cùng thất lễ .

Cô gái tóc bính cười với cái môi dưới trề ra :

- Thôi , cho xin , đừng có giở giọng đề cao , bộ tính đưa tôi lên mây đấy à ?
Tôi đứng không cao được tới vai Thám Hoa thì làm sao gọi là cao ?

Bây giờ thì Lý Tầm Hoan đã ho thật rồi .

Cô gái tóc bính dịu giọng :

- Tôi biết Thám Hoa không phải là con người hay tự khoe khoang nhưng
nếu cần " tâng " người ta lên lại là sở trường , đó là chỗ tốt đồng thời cũng
là một cái " bệnh " . Một con người sống trên đời không nên tự hạ mình
thái quá .

Lý Tầm Hoan nói :

- Cô ...

Cô gái tóc bính chận ngang :

- Tôi không phải họ " Cô " mà cũng không phải tên " Nương " , tại làm sao
Thám Hoa cứ gọi là " Cô Nương " hoài vậy ?

Lý Tầm Hoan bật cười , hắn bỗng thấy cô gái này ăn nói quá có duyên .

Cô gái hất mặt lên làm theo giọng người lớn :