HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 185

- Thế mà tôi đoán đựoc - à không - tôi cũng không đoán được , vì thế nên
cần phải hỏi cho ra .

Lão Tôn Gù nói :

- Thôi , hỏi đã nhiều qúa rồi đấy , hỏi quá cho nên phải say , nhất định phải
say .

Lý Tầm Hoan lại cười lớn :

- Say ? Say thì lại làm sao ? Người đời dễ say được mấy nhiêu lần ?

Hắn nhấc chén rượu lên và nói với Tôn Tiểu Bạch :

- Tôn cô nương , tôi hỏi cô nhé ? Vậy chứ Tôn lão gia là ai ?

Tôn Tiểu Bạch cười :

- Tôn lão gia là cha của cha tôi , là ông nội của tôi .

Lý Tầm Hoan cười ha hả :

- Đúng , đúng , câu trả lời đó thật chính xác .

Hắn ngửa cổ nốc cạn chén rượu đang cầm .

Uống xong chén đó , mặt hắn lại lờ đờ thêm , hắn nói nghe nhừa nhựa :

- Tôn cô nương , tôi ... tôi còn nhiều câu hỏi nữa ...

ánh mắt của cô gái họ Tôn sáng lên , nàng mím miệng cười :