HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 318

lừa thêm vài lần nữa thì e rằng cũng sẽ trở thành cậu bé cũng nên .

Lý Tầm Hoan nói một cách tỉnh khô :

- Lần sau thì tôi cẩn thận hơn chứ một cậu bé bốn mươi thì sợ người ra sẽ
gọi là yêu quái .

Cô gái áo hồng sặc cười :

- Nhưng ông cứ yên lòng , lần trước tôi lừa ông vì ông là người lạ , mẹ tôi
đã nói với tôi từ nhỏ là muôn ngàn lần cũng đừng nói thật với một người lạ
nào , nếu không thì lập tức bị họ xỏ mũi dẫn đi .

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Thế còn bây giờ thì sao ?

Cô gái áo hồng nghiêng mặt :

- Bây giờ thì chúng ta đã biết nhau , tự nhiên tôi sẽ chẳng bao giờ lừa ông
nữa .

Lý Tầm Hoan gật đầu :

- Thế thì xin hỏi cô , cô có thấy ai đã mới từ đây đi ra không ?

Cô gái lắc đầu :

- Không .

Nàng lại háy háy mắt :