HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 324

Cô gái áo hồng châm mạnh cây kim xuống bàn thuê và hất mặt lên :

- Đã có người đẹp hẹn thì tại sao ông không mau mau lên đến với người ta
còn láng cháng ở đây làm gì ?

Lý Tầm Hoan cười :

- Chủ nhân sao lại có lối đuổi khách sỗ sàng như thế ?

Cô gái áo hồng lanh lảnh :

- Tôi không đuổi ông thì ông cũng phải đi gấp mà .

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Nhưng nếu tôi không muốn đi thì sao ?

Cô gái sáng mắt :

- Nếu không đi thì ... thì là chủ tôi , tôi sẽ nghĩ cách khoản đãi ông trọng
hậu .

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :

- Thật chứ ?

Cô gái áo hồng cười duyên dáng :

- Tự nhiên là thật chứ , tôi tuy không phải là người rộng rãi nhưng cũng
không phải hạng hẹp hòi , nếu ông cứ ở đây luôn đến mười ngày , tôi cũng
sẽ khoản đãi mười ngày , nếu ông ở đây đến suốt đời tôi cũng chẳng đuổi đi