HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 334

Bình !

Một tiếng dội nghe như rung rinh mặt đất , gã thanh niên bị bắn thẳng ra
ngoài cửa , té ngửa , chỏng cẳng lên trời .

Tiểu Phi xạm mặt đứng nhìn hắn một lúc lâu , thây hắn không động đậy
mới quay lại nhìn vào mặt Lâm Tiên Nhi .

Nàng vụt ôm mặt khóc rống và nói trong nức nở :

- Tôi đã làm gì chứ ? Tôi đã làm sai quấy chuyện gì ? Tại sao họ cứ bu theo
làm nhục tôi như thế này nè trời ....

Tiểu Phi thở dài , hắn nhẹ ôm nàng vào lòng dịu giọng :

- Tôi còn sống đây , trước mặt tôi không ai dám đụng đến nàng .

Thật lâu , Lâm Tiên Nhi nép sát mặt vào ngực hắn nhưng nàng vẫn còn tức
tưởi :

- May mà tôi còn cón anh bên cạnh , chỉ cần anh hiểu rõ lòng tôi còn ngoài
ra ai muốn hiểu sao cũng được .

Tiểu Phi nghiến răng :

- Từ đây về sau nếu có kẻ nào dám làm nhục nàng ta sẽ không dung mạng
họ .

Lâm Tiên Nhi chớp mắt :

- Bất luận là ai cũng thế chứ ?