HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 404

Lam Yết Tử nhìn hắn trân trân , môi nàng điểm nhẹ nụ cười ảo não :

- Ai có thể quen được các hạ thì người nào lại không có chuyện ăn năn .
Chỉ tiếc một điều là mười năm trước đây tôi lại không được dịp để quen
cùng các hạ .

Câu nói đó chưa dứt thì nàng đã văng thẳng ra ngoài .

Từ ngoài xa , giọng nàng vang lại :

- Để thây Chí Tôn Bửu lại đó , ta sẽ quay lại an táng . Ta làm việc không
bao giờ cho người khác phải vì mình mà lo lắng .

Câu nói sau cùng chấm dứt thì bóng nàng cũng mất luôn .

Linh Linh cũng khóc rấm rức nhưng bây giờ nàng nín bặt và nụ cười lanh
lảnh :

- Rõ ràng tự mình làm bậy rôi đổ thừa cho người khác , rõ ràng chính mình
là người bất hảo mà lại muốmn tỏ ra là bậc anh hùng , hạng người sao thấy
bắt buồn nôn .

Lý Tầm Hoan khẽ thở dài :

- Thật ra thì cô ta cũng không phải như người mà cô tưởng tượng .

Linh Linh nhếch môi :

- Những hành động của cô ả , Thám Hoa đừng tưởng tôi không biết mà lầm
.

Lý Tầm Hoan nói chầm chậm :