HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 661

Tiểu Phi nói :

- Hắn cứu anh một lần nhưng hại anh không biết bao lần .

Lý Tầm Hoan cười , giọng cười ảo não :

- Có những chuyện thật khó mà nhớ nhưng có những chuyện thật khó mà
quên .

Tiểu Phi nói :

- Đó chẳng qua có những chuyện mà anh không bằng lòng nhớ đấy thôi .

Hắn có thể là một con người ít tuổi , ít trải đời nhưng những nhận xét về
cuộc đời của hắn thật là sắc bén .

Lý Tầm Hoan thở ra :

- Nhưng cũng còn những chuyện mà dầu không bằng lòng nghĩ đến thế
nhưng lại lúc nào cũng vẫn hiện ra trong óc , mãi không làm sao khắc cho
đó là nỗi thống khổ nhất của kiếp người .

Tiểu Phi hỏi :

- Còn anh thì sao ? Anh chỉ nhớ chuyện người ta cứu anh còn thì tất cả đều
hoàn toàn quên hết .

Lý Tầm Hoan cười :

- Cũng có lẽ không phải hoàn toàn quên nhưng thật thì chưa hề căm hận bởi
vì hắn cũng có nỗi thống khổ của hắn .