HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 683

Không nghe một tiếng động , cho đến chén rượu đầy tràng kế đó cũng
khồng chao động .

Ngón tay của hắn ấn lún xuống mặt bàn y như người ta dùng một thanh đao
thật bén cắt vào miếng thịt bò non .

Lữ Phụng Tiên thư thả nói :

- Bàn tay nếu có thể là binh khí thì không biết trong Binh Khí Phổ sẽ liệt
vào hàng thứ mấy nhỉ ?

Lý Tầm Hoan nói :

- Cái đó thì bây giờ rất khó nói .

Lữ Phụng Tiên hỏi :

- Tại sao ?

Lý Tầm Hoan đáp :

- Bởi vì bất cứ món binh khí nào cần đối phó là người chứ không phải chiếc
bàn .

Lữ Phụng Tiên bật cười .

Giọng cười của hắn rất ngạo nghễ mà cũng rất tàn khốc .

Cứ dưới mắt ta thì thế nhân so sánh với chiếc bàn tay này cũng không hơn
kém là bao .