HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 736

***

Rừng thu , cây trơ như xác chết .

Xuyên qua cánh rừng là một con đường vắng tênh .

Tiểu Phi chỉ mút con đường :

- Đó là nhà của tôi .

" Nhà " .

Cái tiếng ấy đối với Lý Tầm Hoan thật là quá xa xôi , quá lạ .

Tiểu Phi đưa ánh mắt về phía đèn đỏ xa xa :

- Đèn còn sáng nghĩa là nàng chưa ngủ .

Ai cũng có thể tưởng tượng , trong một gian nhà nhỏ , một ngọn đèn vừa đủ
sáng , một người thiếu phụ trẻ tuổi đang ngồi khâu vá đợi chồng .

Đó là một bức tranh hạnh phúc .

Nghĩ đến đó là Tiểu Phi cảm nghe hơi ấm lạ lùng , đôi mắt hắn chợt như
thu nhỏ lại êm đềm .

Hắn vốn là một con người cô đơn tịch mịch nhưng bây giờ thì khác hẳn ,
bây giờ hắn biết hắn có một người đang đợi , một người thương cảm đang
đợi .