HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 819

Tiểu Phi nghiến răng :

- Ta đã đến .

Lâm Tiên Nhi rất tự nhiên :

- Ngươi đến thì rồi lại làm sao ? Chẳng lẽ ngươi cắn ta ? Ta với ngươi có
quan hệ gì với nhau mà ngươi định can thiệp vào cuộc sống của ta , ta có
làm gì đi nữa , ngươi cũng chỉ lấy mắt ngó thôi .

Mắt của Tiểu Phi trước kia vốn không có nước mắt nhưng bây giờ thì nước
mắt đã đóng thành băng .

Mắt hắn bây giờ như hai cục lửa .

Không , hai mắt hắn chợt như xám lại , trông vào chỉ thấy một màu đục
ngầu , thứ mắt của Kinh Vô Mạng , thứ mắt cá chết .

Trong khoảng khắc , hắn bỗng biến thành một con người chết .

" Không nên đến , quả thật không nên đến ... "

Đã biết không nên đến thì đến làm chi ?

Tại sao con người luôn luôn cứ làm những chuyện mà đáng lý không nên
làm ?

Tại làm sao con người lại cứ làm những chuyện tổn thương lấy mình như
thế ?