HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 837

Long Tiêu Vân nói :

- Món cá này thật tươi , xin đại ca hãy dùng một ít .

Thượng Quan Kim Hồng nói :

- Lúc đói ta mới ăn , bây giờ không đói .

Và hắn gằn từng tiếng :

- Không đói mà ăn cũng là lãng phí .

Lập tức có nhiều đôi đũa đặt xuống bàn .

Thượng Quan Kim Hồng lướt cặp mắt qua đám thực khách ngồi trơ như
những pho tượng trước mâm cỗ đầy . Cặp mắt của hắn chợt dừng lại một
hán tử trung niên .

Hán tử đặt đôi đũa xuống bàn . Miệng y chợt nhoẻn cười một cái , cười có
vẻ nửa khinh thị nửa mơn trớn .

Thượng Quan Kim Hồng chỉ hán tử , lên tiếng hỏi :

- Các hạ tên gì ?

- Tại họ họ Tây , thị danh là Môn Ngọc .

Thượng Quan Kim Hồng cười ruồi . Nụ cười của hắn như muốn nụ cười
khác . Nhưng trong nụ cười của Thượng Quan Kim Hồng chợt lóe lên sự
tàn độc khi hắn mím môi lại .

Cả sảnh đường im phăng phắc . Mọi con mắt đều đổ dồn về Thượng Quan