KHÍ PHI KHUYNH THÀNH CỦA VƯƠNG GIA - Trang 336

“Không làm gì, nhưng là, ta không thể ra khỏi đây được.” giọng nói

Bạch Ly Nhược buồn bã, ánh mắt réo rắt thảm thiết, lời nói nồng đậm ý vị
nũng nụi.

“Có ta ở đây, sẽ không sao hêt!” Phong Mạc Thần vẫn nhàn nhạt như cũ,

ôm nàng ở nơi góc phòng bị ánh trăng rọi, sóng nước chẳng xao.

“Ngày mai, ngươi sẽ rời khỏi kinh thành sao?” Bạch Ly Nhược ở trong

lòng hắn khẽ ngẩng đầu lên, trên người hắn tỏa ra mùi hoa thanh nhã nhàn
nhạt hòa với Long Tiên Hương làm nàng có cảm giác hơi say.

“Ừ, Phong Mạc Nhiên muốn phái ta đi.” Phong Mạc Thần cầm tay Bạch

Ly Nhược, không ngừng vuốt vuốt.

“Vậy lúc nào ngươi quay về?” Bạch Ly Nhược có chút gấp gáp, trực

giác cho thấy hắn không chỉ đơn giản đi trừ phiến loạn.

“Ly Nhược, tối nay ta nghĩ muốn ngươi!” Phong Mạc Thần không trả lời

nàng, mắt phượng sâu thẳm, không hề chớp nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược muốn lui về sau, lại bị hắn ôm chặt hơn, ánh mắt mênh

mông xuất nộ hỏa, không cho nàng cự tuyệt, Phong Mạc Thần chặn ngang
ôm lấy nàng.

“Phong Mạc Thần, bây giờ không phải thời điểm phát xuân.” Bạch Ly

Nhược giãy giụa, nhưng không dám phát ra tiếng động quá lớn, sợ thị vệ
bên ngoài nghe thấy.

“Tối hôm nay, ngươi không thể cự tuyệt!” vẻ mặt Phong Mạc Thần lạnh

lùng, đặt nàng trên giường, đứng dậy kéo màn tơ xuống, ánh trăng mông
lung mang theo biểu tình có chút mê ly của hắn.

Nhìn hắn ưu nhã cởi quần áo của mình, Bạch Ly Nhược kinh hãi, túm

lấy chăn mỏng đắp lên trên người “Ngươi đừng tưởng, ta không dám gọi

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.