KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 466

466

70. ÔNG Ồ

Ngày xưa ở cửa Sót thuộc Hà-tĩnh có một người làng chài có sức khỏe hơn

ñời. Ông ta làm việc gấp ñôi gấp ba người thường, sức ăn mỗi bữa có thể hết
một nồi mười cơm. Nghề vật thì rất giỏi, những tay ñô vật trong vùng ñều hàng
phục. Ông ta vẫn lấy thế làm kiêu hãnh.

Nghe tiếng ñồn về một người kẻ Ngật tên là ông Ồ có sức khỏe ñặc biệt, nên

ông có ý muốn tìm ñến ñọ tài một phen. Nghĩ vậy, một hôm ông quảy hai chum
kiệu nước mắm tìm ñường ñến kẻ Ngật ñể nhân bán nước mắm dò hỏi cho ra
ông Ồ, xem thử mặt mũi thế nào.

Ông ñến kẻ Ngật thì trời vừa trưa. Thấy có một ông già ñang cày ruộng bên

ñường, ông bèn dừng lại hỏi thăm:

- Cụ làm ơn chỉ giúp ñường vào nhà ông Ồ.

Ông già ñáp:

- Chính tôi là ông Ồ ñây, ông muốn hỏi việc gì?

Khách chưa biết ông Ồ là người thế nào nên không muốn nói vội mục ñích của

mình là thi tài, chỉ ñáp:

- Tôi nghe tiếng nên muốn ñến làm quen.

- Ông chịu khó chờ một tý, ông già ñáp, chỉ còn vài ñường cày nữa là xong, tôi

sẽ ñưa ông về nhà chơi!

Nói rồi ông già giục trâu cày nhanh. Người làng chài ñặt gánh bên vệ ñường

chờ.

Bỗng nghe "rắc" một tiếng, nhìn lại thì ra cái náp

1

cày bị gãy, người làng chài

nghĩ bụng: - "Thôi gãy náp rồi, thế nào ông này cũng phải về thôi!". Nhưng ông
ta lấy làm ngạc nhiên khi thấy ông Ô thò ngón tay trỏ của mình vào chỗ vẫn xỏ
cái náp ñể thế cho cái náp, rồi giục trâu ñi như không có việc gì xảy ra. Người
làng chài chột dạ, nghĩ bụng: - "Trời ôi! Ông này phải là xương ñồng da sắt thì
mới dám dùng ngón tay thay cho cái náp".

Sau khi cày xong, người làng chài thấy ông Ồ thôi cày, tháo ách cho trâu nghỉ,

rồi rửa cày ñưa lên bờ ruộng. Bỗng lại thấy ông Ồ xuống ruộng dùng hai cánh
tay nhấc bổng trâu lên khỏa chân trâu mấy cái ở vũng nước cho sạch bùn rồi bỏ
lên bờ. Ông kia thấy vậy từ chột dạ ñến kinh ngạc, nhưng vẫn nghĩ bụng: -

1

Náp: miếng gỗ hay tre như cái chốt dùng ñể ñiều chỉnh cày sâu hay cạn. Ở Bắc-bộ gọi là "cá

cày".