623
104. VUA HEO
Ngày xưa có một ñứa bé không cha không mẹ, ñược người ta nhặt về nuôi ñể
sai vặt. Vì nó bẩn như lợn nên người ta gọi là thằng Heo.
1
Mặc cho ai muốn chế
nhạo khinh bỉ mình thế nào, Heo vẫn coi thường mọi người. Trải qua những năm
ñói kém, Heo vẫn sống và ngày một lớn. Năm mười lăm tuổi, Heo ñến ở với một
ông quan lớn.
Một hôm, ông quan bắt Heo múc một thau nước ñể rửa chân cho mình. Khi
Heo mó ñến chân quan, quan trỏ vào mấy cái nốt ruồi và dặn:
- Tao có ba cái nốt ruồi ñỏ ở chân ñây. Mày hãy coi chừng! Nếu cào xước lên
thì cả họ nhà mày cũng khó mà ñền cho ta cái tướng quý ñó, con ạ!
Heo ta nghe nói nghĩ bụng: - "Cái thứ người mới chỉ mới có ba nốt ruồi vặt ñã
làm gì mà nhặng lên như thế!". Nghĩ ñoạn, Heo vạch áo cho quan xem những
nốt ruồi của mình và nói:
- Quan lớn chỉ có ba cái nốt ruồi thôi mà ñã quý ñến thế, còn tôi có ñến chín
nốt ñây này.
Ông quan thấy thằng bé có những chín nốt ruồi ñỏ ở sau lưng thì lấy làm lạ
lắm, bụng nghĩ thầm: - "Trời ơi! Làm sao mà nó có tướng quý thế kia! Về sau nó
không làm vua thì cũng làm chúa mà thôi. Nếu ñể cho nó làm vua làm chúa thì
còn thể thống gì nữa. Phải tìm cách giết ñi mới ñược".
Thế rồi mấy hôm sau, ông quan trao cho ñứa hầu gái một gói thuốc ñộc và bảo
nhỏ rằng: - "Mày nhớ rắc thuốc này vào cơm cho thằng Heo ăn. Nhưng phải giữ
thật kín miệng, nếu ñể ai biết tao sẽ giết mày trước".
Người hầu gái cầm lấy gói thuốc ñộc, bụng thương Heo vô hạn. Nhưng nàng
không thể trái lời chủ ñược ñành phải rắc vào bát cơm ñể dành phần cho Heo.
Hôm ấy, Heo phải ñi chợ mua giấy bút cho chủ. Trở về thì vừa lúc người hầu gái
ñang cho lợn ăn. Thấy Heo bưng bát cơm sắp và vào miệng, nàng vội vàng lấy
thanh củi, vừa gõ vào cái máng lợn ăn vừa vờ mắng lợn:
- Heo òn! Heo òn! Heo ăn Heo chết, mà Heo không ăn heo cũng chết!
Nàng vừa gõ vừa nói như thế ñến ba lần. Heo nghe lấy làm chột dạ, nhưng vẫn
chưa hiểu ý tứ thế nào liền chạy lại hỏi nhỏ:
- Thế nào? Có việc gì nói cho tôi biết ñi!
Cô gái ñáp:
1
Heo: lợn, tiếng từ Quảng-bình trở vào.