KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 682

682

115. TINH CON CHUỘT

Ngày xưa có một anh học trò, con một nhà phú hộ, ñược nuông chiều và chăm

chút rất mực. Năm hai mươi tuổi, cha mẹ lấy vợ cho. Vợ chàng là một người có
nhan sắc lại ñoan chính. Hai người rất yêu nhau. Lấy vợ ñược nửa năm, chàng
ñược lệnh cha mẹ bảo lên học với cụ nghè trên tỉnh. Chàng ñưa theo một người
lão bộc ñể lo cơm nước và hầu hạ. Vì ñường sá cách trở, lại vì bài vở học tập
ngày một nhiều, nên ñã nửa năm, chàng chẳng có dịp nào về thăm vợ cả.

Một hôm, vào khoảng nửa ñêm, người vợ ñang ngủ bỗng tỉnh dậy, thấy chồng

thình lình bước vào buồng. Nàng vừa mừng vừa ngạc nhiên, hỏi: - "Anh về lúc
nào?". Đáp: - "Vừa về xong". - "Sao anh không thức thầy mẹ dậy chào hỏi trò
chuyện rồi có ăn cơm ñể em ñi thổi?"

Chồng khoát tay ngăn lại mà rằng:

- Chớ! Chớ! Ta nhớ nàng quá lắm. Từ lâu, muốn về, chỉ sợ thầy mẹ mắng

chết. Hôm nay lén về ñây một chút rồi ñến gà gáy lại ñi. Nàng chớ thức giấc
thầy mẹ dậy làm gì. Còn cơm thì ta ñã ăn no ở chợ rồi.

Nói rồi tắt ñèn lên giường. Vợ tin là thực, không căn vặn gì cả.

Đêm hôm sau, thấy chồng lại mò về, vợ không ngăn ñược mối nghi ngờ bèn

gặng hỏi:

- Nơi anh học cách nhà ñến hai ngày ñường, sao anh lại về luôn ñược như thế?

Đáp:

- Ta vì nhớ nàng nên ñã giấu thầy mẹ xin về học với cụ huấn Lê cách ñây

chừng mười dặm ñể tiện vài ngày về với nàng một lần. Nàng cứ giả cách coi như
không biết gì, nhất thiết chớ hở cho ai hay.

Từ ñó, chồng cứ vài ba ngày lại về một lần. Vợ vì yêu chồng nên kín tiếng. Vì

thế trong nhà ngoài ngõ chả một ai biết cả. Cứ như thế ñược nửa năm. Bố mẹ
chồng thấy con dâu ngày một xanh xao vàng vọt, cho là vì nhớ chồng mà như
thế nên một hôm viết thư bảo con trai xin phép về thăm nhà.

Thấy chồng về, vợ coi là chuyện rất thường. Trái lại chồng thì rất vồn vã, nhất

là khi vào phòng riêng, chồng nói chuyện rất nhiều, kể lể nỗi niềm nhớ nhung
mong mỏi ra làm sao; khi ñược phép thầy về thì vui sướng hồi hộp như thế nào,
v.v... Không thấy vợ nói năng gì chồng tưởng là vợ giận nên lại cố dùng lời dịu
ngọt mơn trớn vợ. Vợ vẫn cúi ñầu im lặng. Chồng quay ra làm mặt giận, nằm
day vào vách. Bấy giờ vợ mới lên tiếng: