Tuy nói tôi cùng Lý Lý Cát chỉ cần vừa chạm mặt, chính là máu thịt
văng tung tóe, nhưng đánh thì đánh, tôi cùng hắn vẫn có tình nghĩ sâu nặng,
tôi tuyệt đối không thể nhìn Lý Lý Cát bị Hồng Thiếu Nhu bắt được rồi
đem đi giày xéo.
Bởi vì. . . Coi như Lý Lý Cát cần bị người khác giày xéo, thì người đó
cũng chỉ có thẻ là tôi.
Ở thời khắc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc tự nhiên tôi cảm thấy nhẹ
nhõm, tôi bỗng nhiên rên lên một tiếng! Rồi thở dài.
Thanh âm kia, giống như là sụ trơn mịn của da thịt, nhẵn nhụi ấm áp,
mang theo dục vọng quyến rũ, khiến Hồng Thiếu Nhu không thể không
quay đầu lại.
Mà đồng thời lúc hắn quay đầu lại, thân thể của tôi hiện ra một loại tư
thế hấp dẫn: khom người xuống như muốn bày hết ra khoe ra cái mềm dẻo,
cái mông giống như là hận không được cùng giống như mặt đât vểnh thẳng
lên tròi, đôi tay phủ ở trên đầu gối, đầu ngửa lên cao lên, tuyệt đối không
thể ngăn trở bộ phận quan trọng trước ngực một đồng một hào nào.
"Đầu gối của tôi, đột nhiên bị chuột rút." Tôi giải thích, nói được một
chữ thì cắn môi dưới một lần.
"Cần tôi giúp em xoa xoa không?" Hồng Thiếu Nhu hỏi, giọng nói hơi
mập mờ.
"Nếu như không làm phiền anh." Mặc dù là nói như vậy, mà tôi đã thuận
thế nằm trên giường, giống như một miếng thịt trôi bồng bềnh trong nước
mềm mại nằm trên giường, lấy chân trai lộ ra từ trong áo ngủ.
Bày hết tư thế mê người, tôi lẳng lặng chờ đợi Hồng Thiếu Nhu đi tới
ngồi xuống bên giường, chờ đợi hắn vươn tay xoa bóp đầu gối tôi, cũng từ