KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 330

Đoán chừng ngưng bắn đạn trong khoản thời gian ngắn mới vừa rồi là

để nạp đạn, tôi mới vừa nói dứt lời không bao lâu, máy bay trực thăng trên
đỉnh đầu lại tiếp tục xả đạn.

Sợ miếng thịt cuối cùng này dính phải bụi bậm, ta vội vàng lôi kéo dì

Bích khom lưng chạy ra khỏi phòng ăn.

Tình huống bên ngoài cũng không lạc quan lắm, mấy anh mì ăn liền

đang đọ sức với mầy chú cảnh sát, đạn bay loạn khắp nơi.

Tôi che chở cho dì Bích, cùng nhau trốn được trong phòng điều khiển,

miễng cưởng có thể an tĩnh một chút, ai ngờ hai người đàn ông trực tiếp
xông vào, cầm súng, hung thần ác sát mà nói: "Không được nhúc nhích, đi
theo chúng tôi!"

Nước mắt tôi rơi đầy mặt.

Tôi cũng không dễ dàng gì, ngậm miếng thịt bò beefsteak lớn bằng bàn

tay, từ trong mưa bom bão đạn chạy vội ra đây, thật vất vả mới tìm được
một nơi yên tỉnh để giải quyết hết miếng thịt bò, nhưng hai người này lại
đuổi theo phía sau mông tôi.

Thật sự không chịu nổi, tôi nhìn dì Bích, sử dụng ánh mắt trao đổi

không tiếng động với dì.

Tôi cũng không biết có thể làm như thế nào, cái áo choang lông dê thủ

công tinh khiết cứ như vậy rơi trên đất, trên người của dì, mặc cái áo lông
bó sát thấp ngực, đem toàn bộ đường công của cơ thể lộ ra ngoài, cái loại
phong tình đó, không cần thêm động tác, cũng đã đầy đủ.

"Ngại quá, làm phiền đội tôi nhặt lên, dĩ nhiên chúng tôi sẽ đi với các

anh." Dì Bích nói xong cũng từ từ cuối thắp người xuống.