Sức lực của Lý Lý Cát rất lớn, anh không có ý thức được rằng mình đã
nắm tay tôi đến bầm tím cả lên.
Nhưng tôi không có lên tiếng, chỉ để anh tùy ý nắm như vậy.
Chỉ là, vào nhưng khi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, anh đều ôm tôi thật
chặt trong vòng tay, giống như sợ là tôi sẽ biến mất trong vòng tay của anh
vậy.
Mà đến lúc này tôi mới biết được nguyên nhân.
Lý Lý Cát.
Anh rất kỳ quái, muốn cái gì cũng không nói ra, tính tình bốc đồng như
trẻ con, làm cho người ta không biết phải làm như thế nào.
"Lý đại thiếu, xem ra, em trai của anh thành thật hơn anh nhiều." Hồng
Thiếu Nhu nói ra một câu mang ý vị sâu xa.
Trong mắt Lý Bồi Cổ giống như một cánh rừng um tùm, có một màng
sương màu đen.
"Cũng không thể tranh cải tiếp nữa, trời cũng sắp sáng." Hồng Thiếu
Nhu nhắc nhở: "Vậy thì, tôi mang Bất Hoan đi trước, còn nhị thiếu thì giao
lại cho anh."
Tôi dám khẳng định, trước kia mấy anh mì ăn liền này mỗi khi gặp phải
kì thi môn ngữ văn, tuyệt đồi sẽ giải thích cái đề thi kia cực kỳ tốt.
Bởi vì, lời Hồng Thiếu Nhu vừa nói xong, bọn họ ngay cả nấc cục cũng
không nấc một cái, lập tức tiến về phía Lý Lý Cát, chuẩn bị bắt anh trói lại
ném cho Lý Bồi Cổ.
Bị người hai bên cưỡng chế, tôi và Lý Lý Cát như cá nằm trong chậu,
chỉ có thể giơ tay chịu trói.