KHUYNH TẪN TRIỀN MIÊN - Trang 182

Thượng Quan Nhược Vũ chà chà chân, không biết nên giải thích thế nào,

nàng và ca ca là thuần khiết.

Tuy rằng nàng và ca ca hai người đều có chút ý tứ như vậy, thế nhưng,

cự ly Long Lê bọn họ nghĩ, còn kém rất xa rất xa.

Bất quá, thái độ Vân Khuynh bọn họ, thực sự khiến nàng cảm động.

Nếu là người bình thường thấy nàng huynh muội hai người thân mật như

thế, phỏng chừng đã sớm mắng bọn hắn coi thường luân lý đạo đức, bại
hoại phong tục gì gì đó...

Có thể nhận thức bọn họ, thật tốt.

Thượng Quan Nhược Vũ trong lòng cảm thán.

Thượng Quan Tôn lại khôi phục thành khuôn mặt than, ôm chặt eo

Thượng Quan Nhược Vũ:

“Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc (*), tùy bọn hắn nói đi...

Hơn nữa, cho dù thật là như vậy, cũng đâu liên quan đến bọn họ???”

( (*) Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc: ý nói người ngay thẳng thì dù

kẻ khác nói thế nào đi nữa thì bản chất của họ vẫn không thay đổi.)

Thật là như vậy...

Thượng Quan Nhược Vũ tâm khẽ động, ngẩng đầu nhìn ca ca nhà mình,

ánh mắt si ngốc không dời đi, nếu như thật là như vậy... Nếu như thật là
như vậy, vậy thật tốt a!

Thượng Quan Tôn bị ánh mắt Thượng Quan Nhược Vũ quá mức nóng

rực nhìn có chút xấu hổ, hắn hé ra khuôn mặt tuấn tú không tự chủ được
hồng thành một mảng.