Có thể là thời gian Tiểu Man gia nhập vào gia đình này còn ngắn, nàng
còn có thói quen lấy hình thái Tiểu Báo hoạt động, hơn nữa không có thói
quen mặc quần áo. Dĩ nhiên, về phần buổi tối vợ chồng son người ta nằm ở
trên giường là hình dáng gì, Tiểu Man là hình người hay là Tiểu Báo, thì Lỗ
Đạt Mã không bao giờ biết. Nàng làm mẹ chồng cũng không thể đi nằm sấp
ở cửa sổ nhà con trai đi.
Tiểu Man nửa nằm rạp bên cạnh ở Lỗ Đạt Mã, gặm miếng cá rán, vẫn
không ngừng "Ô ô" hai tiếng. Hơn nữa dùng cái đầu lông lá đi chà chà chân
Lỗ Đạt Mã, tựa như một con mèo sủng vật.
Chỉ là, khi Tiểu Man thấy Dạ khiêng con mồi trở về nhà thì lập tức ngậm
miếng cá vọt thật nhanh đến bên người Vũ.
Nguyên nhân không có gì khác, Dạ là thùng dấm chua cực lớn, trừ Hạ cô
nương ra, bất kể là người nào, chỉ cần đến gần Lỗ Đạt Mã trong vòng một
mét, hắn cũng bày ra hai hàm răng trắng.
Dạ bỏ con mồi xuống, trợn mắt nhìn Vũ một cái, ý kia: quản tốt vợ của
ngươi, để cho nàng cách xa vợ ta một chút.
Sau đó, cọ đến sau lưng Lỗ Đạt Mã, một đôi cánh tay tráng kiện vòng lên
hông của Lỗ Đạt Mã, cũng không quản có phải đang ở trước mặt con cái
hay không, liền bắt đầu ăn vạ.
Lỗ Đạt Mã liếc mắt, nghiêng đầu hôn nhẹ đầu Dạ.
Đây là năm dài tháng rộng Dạ đã thành thói quen, trước khi ra cửa phải
hôn hôn, về tới nhà cũng phải hôn hôn.
"Hạ Hạ, dẫn cha con đi......"
Hạ cô nương được lệnh, vui vẻ phóng qua, nhảy một cái, leo lên sau lưng
dày rộng của cha nhà nàng.