KINH TIỂU BỘ - TẬP 8 - Trang 59

59

2. Nhờ nghe nói đến người mình yêu

mến,

Mà tình yêu thương được dưỡng

nuôi hoài,

Lòng nhớ nhung người vắng bóng

dần phai,

Vì nghe, thấy, khiến người sinh lưu

luyến,

Xin hãy cho ta đặc ân diện kiến.

3. Giọng nói ngài thật thân ái bên

ta,

Diện kiến ngài còn thắm thiết hơn

xa,

Vì ta thích được cùng ngài diện

kiến,

Thiên nga hỡi, ở cùng ta, xin đến!

Bồ tát đáp: