KINH TƯƠNG ƯNG BỘ - TẬP 1 - Trang 170

Tương Ưng Bộ Kinh - Tập 1

173

2) Rồi Ác ma suy nghĩ: "Sa-môn Gotama này, xung

quanh có đại chúng cư sĩ đoanh vây, đang thuyết pháp. Vậy
ta hãy đi đến Sa-môn Gotama và làm mờ mắt đại chúng
này."

3) Rồi Ác ma đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói lên bài

kệ với Thế Tôn:

Thật không chút thích hợp,
Ðể Ngài giảng dạy người,
Giữa người thuận, kẻ nghịch,
Chớ hành nghề đứng giữa.

4) (Thế Tôn):

Với lòng từ, thương tưởng,
Bậc Giác Ngộ dạy người,
Giữa người thuận, kẻ nghịch,
Như Lai chơn giải thoát.

5) Rồi Ác ma biết được : "Thế Tôn đã biết ta..." liền

biến mất tại chỗ ấy.
V. Ý (S.i,111)

1) Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, Jetavana, tại vườn ông

Anàthapindika.

2) Rồi Ác ma đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói lên bài

kệ với Thế Tôn:

Mọi hành tung của ý
Là bẫy sập trên không,
Chính với bẫy sập ấy,
Ta trói buộc lấy Ngài,