áp cầm lấy, cô nghi ngờ nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, lại thấy anh
lên tiếng nói, "Chuyện Tử Mạt mang thai không phải là chuyện nhỏ, phải
có người cho cô ấy một cái công đạo, có cái công đạo rõ ràng, chúng tôi
cũng dễ làm quyết định cho bước tiếp theo."
Người đàn ông này, hoàn toàn là một bộ dáng bảo hộ ‘ để tôi đóng vai ác
cho’.
Nói tới đây, anh ta dừng lại một chút, con mắt đen cố ý nhìn về phía Cố
Trinh Trinh, "Cố tiểu thư, cô nói có đúng không?" Giọng nói trầm thấp
trong trẻo như đàn vi-ô-lông-xen, nhưng lời nói ra lại là từng bước ép sát .
Trong đôi con ngươi màu đen, ánh sáng cũng càng ngày càng bén nhọn.
Cố Trinh Trinh nhìn cái người đàn ông mà mọi cử động đều có thể khiêu
khích tiếng lòng của mình, trong lòng vừa kích động lại kiêng kỵ, dưới khí
thế áp bức cường đại của anh ta, đúng là không thể phản bác.
Cố phu nhân nghe thấy, lại thấy vẻ mặt mọi người ở đây khác nhau, lập
tức sáng tỏ, ánh mắt quét qua bụng của Cố Tử Mạt, tiếp theo lại phóng đến
trên người Hà Ân Chính, "Ân Chính, cậu nói cho tôi nghe một chút, đây là
chuyện gì xảy ra! Con gái nhà họ Cố chúng tôi, cũng không thể mặc cho
cậu khi dễ như vậy được!"
Ngại vì có người ngoài ở đây, bà không thể không che chở con gái nuôi
của mình, chỉ có thể lên tiếng trách cứ hỏi.
Hà Ân Chính liên tục lùi lại, hết lần này đến lần khác bị hỏi vấn đề đó,
nhưng anh hoàn toàn không có lời nào để giải thích mọi chuyện, mọi quyền
chủ động đều thuộc về Cố Tử Mạt, anh cực kỳ bối rối, chỉ có thể xin Cố
Trinh Trinh giúp đỡ, "Trinh trinh, em phải tin tưởng anh, anh thật sự không
có mà."