MA CÀ RỒNG SA NGÃ - Trang 196

Rồi cô gái nhỏ ấy bỏ chạy thật nhanh.

- Mie... - Tôi định chạy theo, nhưng thôi, có lẽ lúc này nên để cô ấy

được yên tĩnh một mình.

*

- Bây giờ chỉ còn tôi và cậu,chúng ta cần giải quyết việc này cho đứt

điểm đi.

- Thôi, tôi không có thời gian để trò chuyện và đàm đạo với anh. - Hắn

phất tay và xoay người bước đi.

- Cậu là đang trốn tránh? Hay là cậu sợ khi phải một lần đối diện với sự

việc lần này? - Tôi cố tình nói to, hi vọng là hắn sẽ có phản ứng.

Tên nhóc đứng lại thật. Hắn cúi đầu, cuộn tay thành nấm đấm, hạ giọng

nói :

- Anh là đang cố tình đá xoáy vào tôi, khiến tôi chấp nhận là mình đã

thua cuộc?

- Muốn nghĩ sao thì tuỳ cậu. Nhưng tôi không muốn đến lúc cậu hiểu

được mọi chuyện thì lại phải ân hận suốt đời.

- Anh nói vậy là có ý gì?

- Đi theo tôi, nói chuyện ở đây không tiện. - Tôi nói và bước lên phía

trước.

Nhưng nhìn lại thì thấy hắn vẫn đứng yên ở đó. Bộ dạng trông có vẻ là

đang lưỡng lự, chần chừ.

- Sao vậy? Sợ tôi sẽ làm gì cậu à?