MƯỜI TỘI ÁC - TẬP 2 - Trang 795

Những đứa trẻ của chúng ta đang ở đâu?
Liệu chúng có thể tìm được đường về
nhà không? Có một bài hát viết cho
những đứa trẻ bị bắt cóc như thế này:

Bé ơi có sợ đêm đen?

Gió đông rét mướt, ngủ quên giữa
đường!

Khuôn trăng dòng lệ rưng rưng,

Tủi hờn số phận, bỗng dưng xa đàn!

Con góc bể, mẹ non ngàn