NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 287

“Ôi, giá ta có các bạn ta ở đấy! chàng kêu lên - Ít nhất ta cũng sẽ có hy

vọng tìm lại được nàng nhưng ai biết được bây giờ chính họ ra sao?”

Đã gần nửa đêm. Phải tìm gặp lại Planchet thôi. D’Artagnan lần lượt gõ

cửa tất cả các quán rượu mà chàng thấy còn ánh đèn le lói ở bên trong
nhưng chẳng quán nào thấy Planchet cả. Đến quán thứ sáu, chàng bắt đầu
nghĩ tìm kiếm thế này chẳng qua cũng chỉ cầu may thôi. D’Artagnan chỉ
hẹn với người hầu đến sáu giờ sáng mai, thì dù lúc này nó ở đâu đi nữa vẫn
là quyền của nó. Hơn nữa, chàng chợt nảy ra ý nghĩ, cứ nán lại quanh quẩn
nơi sự cố xảy ra, có khi lại thu thêm được một điều gì đó làm sáng tỏ thêm
cái vụ bí ẩn này. Thế là chàng dừng lại ở quán thứ sáu, gọi một chai vang
thượng hạng, dựa tay trong góc tối nhất và quyết định ngồi đợi như thế đến
sáng hôm sau, nhưng lần này nữa chàng lại hy vọng hão huyền và cho dù
có hết sức lắng tai, chàng cũng chỉ nghe thấy giữa những tiếng nguyền rủa,
những lời nhạo báng, chửi bới, lời qua tiếng lại giữa đám thợ thuyền, người
hầu và phu xe, hợp thành cái xã hội đáng kính mà chàng đang tham gia này,
chứ chẳng có gì có thể giúp chàng lần ra dấu vết người đàn bà tội nghiệp bị
bắt cóc.

Sau khi đã nốc hết chai vang do chẳng có việc gì làm và để khỏi dấy lên

những nghi ngờ, chàng đành miễn cưỡng tìm trong góc mình ngồi, một tư
thế thuận lợi nhất để ngủ thiếp đi đã, muốn ra sao thì ra. D’Artagnan mới
hai mươi tuổi, và ở cái tuổi ấy, giấc ngủ có những quyền vĩnh cửu để đòi
hỏi một cách khẩn thiết cả đối với những con tim tuyệt vọng nhất.

Khoảng sáu giờ sáng, D’Artagnan thức dậy với một nỗi khó chịu thường

thấy lúc sáng sớm sau một đêm tồi tệ. Chàng rửa ráy qua loa, kiểm tra xem
người ta có lợi dụng chàng ngủ lấy cắp mất gì không, và thấy chiếc nhẫn
kim cương vẫn trên ngón tay, ví tiền vẫn nguyên trong túi, súng ngắn vẫn ở
đai lưng, liền đứng lên trả tiền chai rượu rồi đi ra để xem sáng nay việc tìm
kiếm tên hầu của mình có may mắn hơn đêm qua không. Quả nhiên, thứ
đầu tiên chàng trông thấy trong màu sương ẩm ướt và mờ xám chính là tên
Planchet thật thà, tay dắt hai con ngựa, đang đợi chàng ở ngoài cửa một
quán rượu nhỏ tồi tàn mà giá D’Artagnan có đi qua trước cửa cũng không
ngờ nó đang tồn tại.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.