NGUYỆN ƯỚC TRỌN ĐỜI - Trang 337

Mạnh Tân Duy nở một nụ cười vô ý thức:

- Sáng sớm à?

Cô bĩu môi:

- Hoàng hôn. Em kể cho anh, anh không được cười em đâu đấy.

- Anh đâu nó nói anh sẽ đồng ý.

- Có lẽ trong lòng em, anh đã đồng ý.

Anh lại càng cười đến sảng khoái:

- Vậy em cứ coi như anh không cười đi, dù sao lúc nào em chả như vậy.

Cô không thèm để ý đến anh, cô ghét anh, khinh bỉ khinh bỉ khinh bỉ

khinh bỉ khinh bỉ.....