NGUYỆN ƯỚC TRỌN ĐỜI - Trang 367

- Khóc cái gì mà khóc ?

Cô không trả lời, cô thấy rất tủi thân:

- Anh đâu có bắt nạt em.

Cái này mà không tính là bắt nạt, thì thế nào mới được gọi là bắt nạt đây.

- Em muốn đi tắm...

Cuối cùng cô mới chịu phun ra một câu đầy đủ.

Trình Nghi Triết nhướng mày:

- Anh cũng không cấm.

Cô lấy tay đẩy anh ra:

- Em ..

- Sao?

- Cả người em chẳng còn chút sức lực nào nữa...

- Cho nên?

- Anh có thể bế em đi không?

Trình Nghi Triết nở một nụ cười:

- Có thể.

Trầm mặc một lúc, tay anh trượt đến ngực cô:

- Làm tiếp lần nữa.

- Anh là đồ khốn khiếp.