NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 141

“Đâu cần. Bà chỉ việc gọi cho một người, và tất cả sẽ kéo đến theo thôi. Tại
sao bà lại làm vậy?”
Bà châm điếc thuốc. Mình ghét bà hút thuốc trong xe thế không biết. “Đây
là một yếu tố rất quan trọng để trở thành người của hoàng gia Amelia ạ.
Cháu cần phải học cách đối phó với cánh nhà báo”
“ Bà là người đã báo tin cho Carl Fernandez!”. Mình nói với giọng hết sức
bình tĩnh.
“Tất nhiên là bà rồi”- bà thản nhiên thừa nhận, với cái giọng kiểu như thách
thức xem mình làm gì được bà.
“Bà! Sao bà có thể làm thế? Bố cháu đã nghĩ là do thầy Gianini làm! Bố và
mẹ cãi nhau vì việc đó. Mẹ cháu nói là bà làm, nhưng bố cháu đã không
tin!”
Bà hít một hơi dài và nói: “Phillipe lúc nào cũng ngây thơ như vậy đấy”
“Cháu sẽ nói với bố, cháu nói hết cho bố nghe!”
Bà phẩy tay với điệu bộ chẳng thiết tha, ý muốn nói: Tùy cháu.
“Cháu nói thật đấy, cháu sẽ nói cho bố cháu biết sự thật. Bố cháu sẽ giận bà
cho coi.”
“Không đâu. Cháu cần phải thực tập, cháu yêu ạ. Mẫu tin trên tờ Post chỉ là
bước khởi đầu thôi. Rồi sớm muộn cháu cũng sẽ xuất hiện trên bìa tạp chí
Vouge, và rồi…”
“Bà!” Mình hét lên “CHÁU KHÔNG MUỐN XUẤT HIỆN TRÊN TỜ
TẠP CHÍ VOUGE! BÀ KHÔNG HIỂU SAO? CHÁU CHÌ MUỐN YÊN
ỔN TỐT NGHIỆP LỚP CHÍN THÔI!”
Bà có vẻ hơi bất ngờ trước phản ứng của mình. “Được rồi cháu yêu. Cháu
đâu cần phải hét lên thế!”
Sau bữa tối mình không còn thấy bóng các phóng viên nữa, có lẽ bà đã
nghe lời mình.
Khi mình trở về nhà, thầy Gianini đang ở đó. Mình về phòng và gọi điện
cho bố. Mình nói: “Bố ơi, là bà chứ không phải là thầy Gianini tiết lộ cho
Carol Fernandez biết tin đâu!” và bố trả lời : “Bố biết rồi.”
“Bố biết rồi sao?” Mình không thể tin được. “Bố biết thế mà không nói một
lời nào sao?”