NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 220



Thứ Sáu, ngày 23 tháng 10, lớp Năng khiếu và Tài năng
Hóa ra trong mấy hôm mình nghĩ học, Boris đã luyện xong một bản violon
mới. Vào lúc này cậu ta đang chơi bản giao hưởng của ông Bartok nào đó.
Phải công nhận là những âm thanh kinh dị mà Boris đang mê mẩn thể hiện
đó có khả năng khiến người ta nghĩ quẩn, làm liều. Mặc dù bọn mình đã
tống cậu ta vcu2ng violon chết tiệt vào tủ đựng đồ nhưng vẫn không ăn
thua gì. Cả lớp cứ phải gào vào tay nhau để nói chuyện. Anh Michael hộc
tốc chạy xuống phòng y tế để xin mấy viên aspirin.
Mình đã thử gợi chuyện à uôm nói về lá thư điện tử. Tất nhiên là nói một
cách rất tự nhiên.
Phải đề phòng chứ.
Trong khi Lilly đang bô lô ba la về cái show Lilly chỉ nói lên sự thật, mình
liền hỏi xem cậu ấy có còn nhận nhiều thư hâm mộ không – một trong
những fan bự nhất của cậu ấy là Norman. Tên này rất hay gửi đồ tặng Lilly
với một khát khao đến cháy bỏng: mong muốn Lilly để chân trần khi trên
sóng. Norman là người theo chủ nghĩa tôn thờ các bàn chân.
Rồi mình kể rằng gần đây nhận được vài lá thư rất hay ho
Rồi mình liếc nhoằng một phát sang anh Michael để xem anh ấy có phản
ứng gì không.
Nhưng anh ấy thậm chí còn chẳng buồn ngẩng mặt khỏi máy tính.
Còn bây giờ anh ấy đã từ phòng y tế quay lại lớp học. Cô y tá không cho
anh ấy viên aspirin nào vì như thế là trái với nội quy sử dụng thuốc ở
trường. Thế nên mình đã cho anh ấy vài ngụm siro ho có chứa côđêin của
mình. Rõ ràng nó có công hiệu ngay lập tức vì anh Michael nói thấy đầu óc
sảng khoái ra hẳn.
Nhưng cũng có thể là cây đàn của Boris vừa gạt vỡ tung tóe một lon màu
vẽ nên hiển nhiên bọn mình tống cổ cậu ấy ra ngoài. Anh chàng khi đó vẫn
chưa hoàn hồn nên không thể chơi tiếp được nữa.
Những việc mình phải làm
Không được nghĩ quá nhiều về Jo-C-Rox