Tiếp tục là thứ Sáu
Mình phải làm cái bài tiếng Anh ngu xuẩn này thế nào bây giờ? “Kể lại
một kỉ niệm khiến bạn xúc động sâu sắc” á? Mình biết viết cái gì bây giờ?
Về lần mình bước vào bếp và bắt gặp thầy Đại số trong bộ đồ ngủ chắc?
Thật ra chuyện đấy chẳng hề khiến mình xúc động nhưng cũng là kỉ niệm
khó phai.
Hay là mình kể về lần bố tiết lộ chuyện mình hoá ra là người thừa kế ngai
vàng duy nhất của công quốc Genovia? Đấy cũng là một kỉ niệm khó quên
nhưng mình không chắc là có thể xếp nó vào hàng “sâu sắc” hay không.
Mặc dù mình khóc rống lên nhưng không phải là mình xúc động. Mà vì tức
sôi máu do không một ai nói cho mình biết trước đó. Mình cũng có thể
thông cảm có lẽ bố ngượng không muốn dám thừa nhận với nhân dân
Genovia rằng ông có một đứa con ngoài hôn thú, nhưng che dấu sự thật ấy
trong suốt 14 năm trời ư? Rõ ràng là muốn chối bỏ mà.
Kenny, bạn cùng nhóm Sinh học với mình, giờ cũng đang học lớp tiếng
Anh của cô Spears, tiết lộ rằng cậu ấy sẽ kể về chuyến đi nghỉ khó phai
cùng gia đình ở Ấn Độ hè năm ngoái. Cậu ấy đã bị bệnh tả và suýt thì thăng
thiên. Khi nằm lăn lóc trong bệnh viện giữa một đất nước xa lạ, cậu ấy
nhận ra rằng cuộc sống của con người thật ra rất ngắn ngủi. Và ta cần phải
sống mọi phút giây của cuộc đời như thể đó là ngày tận thế. Chính vì thế
Kenny định hiến dâng cả đời để tìm ra cách chữa ung thư và tuyên truyền
cho phim hoạt hình Nhật Bản.
Kenny thật là may mắn. Giá mình cũng bị mắc một căn bệnh hiểm nghèo
như thế.
Mình bắt đầu nhận ra rằng điều duy nhất khiến mình xúc động nhất từ
trước tới nay chính là cuộc đời mình hoàn toàn thiếu sự sâu sắc.
Chợ Jefferson
Sản phẩm tươi nhất – đảm bảo chất lượng
Giao hàng nhanh và miễn phí
Đơn đặt hàng số 2764