cáo giới thiệu chương trình tối nay.
Mọi người trong trường đều nói về nó. TẤT CẢ MỌI NGƯỜI.
Và tất cả đề nói sẽ theo dõi chương trình tối nay.
Điều đó đồng nghĩa với việc bằng giờ này sáng mai, tất cả mọi người sẽ
biết chuyện của mẹ và thầy Gianini.
Mình cũng không quá để tâm đến chuyện đó. Có gì đâu mà phải xấu hổ. Có
thai là một chuyện rất đỗi tự nhiên và đáng tự hào.
Chỉ có điều mình không tài nào nhớ nỗi nội dung cuộc trò chuyện giữa
mình và cô Beverly Bellerieve. Chắc chắn chuyện của mẹ không phải là
câu chuyện duy nhất "rền vang" trong buổi phỏng vấn. Mình rất lo hôn đó
có buột miệng nói lỡ ra điều gì ngu dốt nữa hay không.
Mình quyết định rồi, phải nghiên cứu học tại nhà, phòng trường hợp...
Tina Hakim Baba kể với mình rằng trước khi cưới bố cậu ấy, mẹ cậu ấy là
một siêu mẫu tại Anh và thường xuyên phải tham gia các buổi phỏng vấn.
Và theo lời bác Hakim Baba thì trước khi phát sóng chính thức, bao giờ đài
truyền hình cũng phải gửi cho bác ý một bản xem trước vì nếu có gì còn
biên tập lại được.
Nghe thấy vậy sau giờ ăn trưa mình vội gọi ngay cho bố hỏi xem liệu cô
Beverly có thể gửi cho mình một bản xem trước được không.
Bố nói: "Đợi bố chút" và quay sang hỏi cô ấy. Hoá ra cô Beverly đang có
mặt ở đó. Trong phòng khách sạn của bố! Vào một buổi chiều thứ Hai!
Không hiểu bố mẹ mình làm sao nữa? Hai người đã già rồi mà vẫn cặp kè
hết người này đến người khác. Mình đang tuổi lớn, đáng ra mình cần phải
hẹn hò nhiều mới đúng.
Nhưng có mới nói!
Và cô ấy không ngại ngùng cầm lấy điện thoại:"Chuyện gì thế, Mia?"
Mình nói với cô ấy là mình đang rất lo lắng về cuộc phỏng vấn hôm đ1o và
hỏi xem có thể xem đoạn băng trước khi phát sóng không.
Thế là cô Beverly tuôn ra như suối về chuyện không việc gì phải xem trước
làm gì và rằng trong mình rất dễ thương trong cuộc nói chuyện ngày hôm
đó. Nói chung dau khi đặt máy xuống mình lãng đãng như bị tiêm thuốc mê
chả nhớ nỗi cô ấy đã nói gì nhưng nói chung mình thấy vững tin hẳn và tin