Ôi Chúa ơi. Chúa ơi… thật là một thảm hoạ. Một thảm hoạ!
Có lẽ nhìn nét mặt hoảng hốt của mình bố cũng hiểu mình đang nghĩ gì, bố
vội nói: “Mia, đừng lo lắng quá. Bố sẽ lo vụ này. Cứ để cho bố”.
Làm sao mà không lo lắng được cơ chứ? Bố quả là một người bố tốt. Ít
nhất là bố đã cố gắng giúp mình. Nhưng người bố đang nói đến là bà nội.
Đúng vậy, BÀ NỘI. Không ai có thể chống đối bà nội, cho dù là Hoàng tử
xứ Genovia đi chăng nữa.
Và rõ ràng là những gì bố nói với bà trước đó không hề có hiệu quả. Bà và
chú Vigo
“Hôm qua tới giờ chúc ta đã nhận được rất nhiều thư phúc đáp sẽ tới dự
đám cưới” – chú Vigo hồ hởi kể cho mình nghe, giọng đầy vẻ tự hào – “từ
ngài thị trường, nhà tài phiệt Donald Trump vá quý bà Diane von
Fustenberg cùng hoàng gia Thuỵ Điển, ông bà Michael Douglas, ngài Phil
Collins và tất nhiên là cả nữ công tước xứ York”.
Mình chẳng buồn nói câu nào. Giờ trong đầu mình chỉ quanh quẩn một
điều, mẹ sẽ nói gì khi bước vào lễ đường và nhìn thấy nữ diễn viên điện
ảnh Catherine Zeta Jones-Douglas và ca sĩ Phil Collin. Có lẽ mẹ sẽ hét lên
và bỏ chạy khỏi phòng ngay lập tức.
“Váy của cô đã tới, thưa công chúa”- chú Vigo nháy mắt hóm hỉnh nói với
mình.
“Cái gì của cháu cơ?” – mình giật mình hỏi lại.
Đáng tiếc là bà đã kịp nghe thấy câu hỏi của mình và vỗ tay cái tét rất to.
Đến mức con Rommel sợ quá lon ton chạy đi tìm chỗ nấp. Chắc nó tưởng
có quả tên lửa hạt nhân nào đó mớ được phóng ra.
“Đừng bao giờ để ta nghe thấy con nói cái gì một lần nào nữa nghe chưa?
Phải nói là Xin lỗi, ngài vừa nói gì” – Bà gào lên khạt lửa vào mặt mình.
Mình quay ra thấy chú Vigo đang cố nhịn cười bằng cách bụm môi rất thô
kệch. Có vẻ như chú ý thấy việc bà nổi nóng vô cùng thú vị.
Nếu Genovia có huân chương về lòng dũng cảm, chắc chắn sẽ phải dành
cho chú Vigo một cái về hành động dũng cảm nói trên.
Mình lặp lại như một cái máy: “Xin lỗi, ngài vừa nói gì, thưa ngài Vigo?”.
“Công chúa đừng dùng kính ngữ như vậy với tôi. Cứ gọi chú Vigo là được