NHỊ ĐỘ MAI - Trang 47

Trần-công cười nói lôi-la;
650.- Đòi công-tử với cùng là phu-nhân.
Tiểu-thư cũng gọi đến gần,
Rằng: "Hôm nay buổi dời chân

tham thuyền.

"Xin về được gã thiếu-niên.
"Cảnh hoa việc biết, bút-nghiên nghề nòi."
Những xem phong-dạng con người,
Một nhà ai cũng một lời khen lao.

18.- Cảm tưởng của Mai-sinh trong khi ở Trần phủ (câu 657 - câu 670)

Mai-sinh đành phận biết sao,
Khi ra viết thiếp, khi vào sửa hoa.
Cửa người ngày tháng lân-la,
660.- Một mình riêng những xót-xa sự mình.

Sinh-ly

xa cách

huyện-đình,

Một cây bóng ngả mấy cành

tang-du.

Sơn-đông

non nước mịt-mù,

Niềm thương nỗi nhớ biết hồ có nguôi.

Nghi-trưng một nắm cát vùi,

Vì ai nên nỗi thiệt-thòi đến ai.
Sau này dù nhận có người,
Nghĩa kia biết có đền-bồi được chăng ?

Thành sầu cao ngất tầng tầng

,

670.-Một vườn ngày gió đêm trăng thẫn-thờ.

19.- Mối tình của Mai-sinh, khi trông thấy Hạnh-Nguyên (câu 671 - câu