NHỮNG NGƯỜI ĐI XÂY MỘNG - Trang 74

Nhớ vòm trời đưa ta vào đời

Nhớ chuyện mình yêu nhau một thời

Nhớ hai mùa chợt nắng hay mưa

Khi anh ra đi tình mình đã chết

Nắng đã tàn rồi trên ngọn chiều rơi

Khi anh ra đi cuộc tình đã hết

Đã hết nụ cười giọng hát đêm khuya


Khi anh ra đi vào miền giông tố

Bao nhiêu xôn xao để riêng chốn này

Bao nhiêu cô đơn và nghìn nỗi nhớ

Con đường ngày nào vẫn nằm mơ anh