Caspars thấy đối phương còn lo lắng bảo trì phòng ốc, nghi hoặc trong
lòng nhất thời tiêu tán không ít.
Ngay ở trước khi ông ta tính trả lời, trong phòng đột nhiên vang lên
một thanh âm hư ảo mơ hồ:
"Không cần."
Cảm giác quen thuộc chợt xuất hiện, Klein quay đầu nhìn lại, phát
hiện tiểu thư vệ sĩ không biết khi nào đã ngồi ở trên ghế trong góc.
Cô ta vẫn mặc váy dài cung đình kiểu Gothic màu đen, đội mũ trùm
màu đồng, khuôn mặt vẫn là tái nhợt, tóc vàng nhạt cùng dung mạo tinh
xảo làm nổi bật ra ưu điểm của đối phương.
"Chào cô buổi tối." Klein hơi hơi cúi người chào.
"Chào buổi tối, cô Sharon." Caspars làm ra động tác tương tự.
Thì ra tên của cô ta là Sharon. . . Klein có chút suy nghĩ chờ đợi đối
phương mở miệng.
Tiểu thư vệ sĩ gọi là Sharon lại nhìn về phía Caspars nói:
"Maric sau này sẽ không đến nơi đây nữa."
"Nếu ông có việc muốn tìm anh ta, thì nhắn lại theo loại biện pháp thứ
ba đã giao hẹn trước."
"Được, cô Sharon." Caspars rõ ràng đã thấy qua sóng gió này tựa như
sợ hãi theo bản năng đối với tiểu thư vệ sĩ.
Nghe đến đó, Klein nói xen vào: