"Cảm ơn." Audrey nhìn nhân viên bảo an mở ra tường thủy tinh, bước
lên phía trước hai bước, vươn tay phải mang bao tay sa mỏng màu trắng,
cẩn thận sờ soạng cái nút bơm nước.
Tiếp theo, nàng chậm rãi lui ra phía sau, mỉm cười nói:
"Tốt rồi, như vậy đi, tôi thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi, không thể lại
chạm vào nó."
Nàng thời khắc nhớ rõ phải thể hiện ở trước mặt mọi người, là cô gái
thiên chân tò mò.
Xem xong nơi này, bọn họ tiến vào phòng triển lãm có nhật ký
Russell.
Sau khi đi nửa vòng giới thiệu, Audrey lại hỏi:
"Tôi có thể lật xem bản bút ký này không? Chúng tôi đều cảm thấy rất
hứng thú đối với loại phù hiệu kỳ quái này."
"Ừm. . . tôi nghe nói giấy vượt qua niên hạn nhất định, chỉ cần tiếp
xúc không khí thì sẽ bị tổn hại, càng miễn bàn tới trực tiếp đụng vào, hẳn là
không được?"
Nàng chớp mắt nhìn, để cho con ngươi xinh đẹp tựa như bảo thạch của
mình biểu hiện ra cảm xúc thành khẩn, khát vọng, lại hơi có chút mất mát.
Người hướng dẫn lại liếc mắt nhìn Max Livermore một cái, đợi cho
đối phương trả lời mới cười nói:
"Giáo hội chọn dùng biện pháp bảo tồn đặc thù, để cho tờ giấy có thể
giống như lúc mới được sản xuất ra, hơn nữa, cho dù không có loại biện
pháp này, yêu cầu mà mọi người đưa ra, chúng tôi đều sẽ tận lực thỏa mãn,