THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 38

- Cô không muốn đi đâu sao? - Anh ấy quay sang hỏi em.

- Có, tôi muốn qua nhà trọ đem mớ hành lý về, tiện thể ghé vào chợ mua

thứ gì đó về nấu bữa tối cho anh.

- Cho cô nữa chứ!

- Ờ thì...anh đúng là thích bắt bẻ người khác mà. - Em bực mình nói.

- Bệnh nghề nghiệp thôi cô đừng để bụng. - Nét mặt con người băng giá

đó vẫn trơ trơ như đá. Không biểu hiện một chút cảm xúc gì.

- Nói đi, anh thích ăn gì? - Em hỏi khô khốc, đã đến lúc phải lấy độc trị

độc rồi.

- Rau luộc chấm nước mắm.

- Hả? Chỉ vậy thôi sao?

- Có gì đâu mà cô phải ngạc nhiên vậy?

- Anh là tín đồ Phật giáo?

- Tôi là tín đồ Satan giáo.

- Có không đó anh? Thế sao anh ăn chay?

- Tôi ăn chay hồi nào?

- Rau luộc chấm nước mắm thôi, không phải sao?

- Nước mắm là đồ chay đó hả?

Em nhận ra mình thật ngớ ngẩn, để lấp đi sự xấu hổ em cố tình đánh

trống lãng: