Dĩnh cực kỳ bi thương, cũng đánh động đến tâm can một người - Nham
Thạch.
Nhìn bộ dạng A Cổ Đê cùng Lan Dĩnh, Nham Thạch không khỏi nhớ tới
tình cảnh lúc đầu của mình cùng Vân nhi, bởi vì thân phận bất đồng mà
phải chịu nhiều đau khổ.
- Đại ca, ta đã trở về!
Nham Lực vẻ mặt hưng phấn chạy tới, chung quanh một đoàn thanh
niên Á Liễn Tộc đương nhiên có cả Đồ Ba Trung ở trong đó. Nham Lực
trên người tuy thấm đẫm mồ hôi nhưng lại cực kỳ vui vẻ
- Thống khoái, thật sự thống khoái, ta thích nhất là cảm giác phi nhanh
như thiểm điện này.
Nham Thạch trừng mắt liếc hắn liếc một cái, nói:
- Ngươi im lặng chút đi, lúc nào cũng kích động như vậy, chúng ta hiện
tại đang hành tẩu bên ngoài, hết thảy phải cẩn thận, có nhiều người vây
quanh như vậy rất dễ bị tập kích a.
Nham Lực ha hả cười, nói:
- Đại ca, Á Liễn Tộc bằng hữu đều phi thường nhiệt tình, huống chi,
cầm giải quán quân này không phải được thưởng 2 con ngựa sao.
Đồ Ba Trung bu lại, vươn ngón tay cái nói:
- Nham Lực huynh đệ thật là giỏi, làm ta cũng thấy vẻ vang lây. Các
cuộc thi đấu hôm nay đều đã kết thúc, giờ chắc đến lúc ban thưởng. Đã có
rất nhiều năm không có ngoại tộc nhân giành được quán quân rồi. A Ngốc
tiểu huynh đệ cũng thật không sai, cư nhiên lại có thể giương lên huyền
thiết cung.
Bởi vì các cuộc thi đấu đều đã chấm dứt, Á Liễn Tộc tộc nhân ba bộ lạc
lần nữa chia làm tam đại bộ phận, trở lại đội ngũ. Khoảng không giữa sân,
hơn trăm người đang bận rộn sắp xếp các bó củi thành các bục, trong chốc
lát, cái bục đã được dựng xong.
Ba người tù trưởng bộ lạc đi lên mộc bàn.
- Hôm nay Ba Đồ Lỗ Lễ được tổ chức thành công rực rỡ, ta thật cao
hứng, trong các trận đấu xuất hiện không ít các thiếu niên anh hùng. Hảo,
hiện tại cho mời các vị quán quân của ba mục thi đấu lên bục.