THƯƠNG - Trang 158

14

Denver rửa xong bát đĩa và ngồi xuống bàn. Thương, không cử động từ

lúc Sethe và Paul D rời phòng, ngồi mút ngón tay trỏ. Denver nhìn mặt cô
một lúc rồi nói, “Mẹ muốn ông ta ở đây.”

Thương vẫn thọc tay vào miệng. “Làm sao cho hắn đi đi,” cô nói.

“Nếu ông ta đi mẹ có thể giận chị.”

Thương nhét ngón tay cái vào miệng cùng ngón trỏ và kéo ra một cái

răng hàm. Hầu như không có máu, nhưng Denver nói, “Ôi, chị không đau
sao?”

Thương nhìn cái răng và nghĩ, Bắt đầu rồi đây. Kế đến sẽ là cánh tay cô,

bàn tay, ngón chân cái. Người cô sẽ rời ra từng mảnh từng mảnh một, hay
vỡ vụn ra trong khoảnh khắc. Hay một buổi sáng nào đó cô sẽ vỡ tung ra
trước khi Denver thức giấc và sau khi Sethe đã đi. Lúc cô chỉ có một mình
thật khó để giữ đầu cô ở trên cổ, chân gắn vào hông. Một trong những điều
cô không nhớ là lần đầu tiên cô biết ngày nào cô cũng có thể thức dậy và
thấy mình rời ra từng mảnh. Cô có hai giấc mơ: cô nổ tung lên, hoặc bị
nuốt chửng. Khi răng cô rụng − một mảnh là lạ, ở cuối hàng − cô nghĩ
chuyện ấy đang bắt đầu.

“Chắc là răng khôn,” Denver nói. “Nó không đau hả?”

“Có.”

“Vậy sao chị không khóc?”

“Cái gì?”

“Nếu nó đau, tại sao chị không khóc?”

Và cô khóc. Trong khi ngồi đấy, cái răng nhỏ trắng trong lòng bàn tay rất

mịn màng. Khóc như cô muốn khóc lúc mấy con rùa ra khỏi nước, con này
sau con kia, ngay sau khi con chim đỏ như máu biến trở lại vào trong tàng