TÔI LÀ NHỆN ĐẤY CÓ SAO KHÔNG? - Trang 1655

「K-Khoan đã! Tôi đến không có ác ý! Xin, xin hãy nghe tôi nói đã!」

Ể?

Gì cơ?

「Xin hãy nhận tôi làm đệ tử!」

Hả?

Vì lí do gì đó ông chú trung niên ngay lập tức quỳ xuống.

「Tôi đã cống hiến cơ thể này cho Ma Pháp, nên tôi đã hoàn toàn bị

"Cực Hạn Ma Pháp" của Người quyến rũ rồi. Bằng mọi giá tôi muốn trở
thành đệ tử của Người. Từ cái ngày tôi thấy Ma Pháp tuyệt vời của Người,
trái tim tôi đã hoàn toàn bị vẻ đẹp đó chinh phục. Sự hoàn hảo của những
Công Thức Ma Pháp đó đẹp không kém gì một tác phẩm nghệ thuật bậc
nhất. Sức mạnh áp đảo như một ngọn núi cao. Hoàn toàn là kĩ năng của
Thần Thánh mà con người không bao giờ có thể chạm đến được. Ma Lực
chảy dồi dào như một dòng sông chảy xiết, sự mạnh bạo của Ma Lực không
kém gì biển cả. Là như thế! Là nguồn cội của Ma Pháp, cũng như là nguồn
cội của thế giới. Tôi cực kì biết ơn vì đã được Người nhắc nhở đến nguồn
cội đó. Hơn nữa việc sử dụng Ma Pháp mà không cần skill nữa. Hoàn toàn
là kĩ thuật phá vỡ, không, là mặc kệ thường thức! Tôi đã hiểu ra, Ma Pháp là
không có giới hạn, chỉ có đầu óc của tôi là có mà thôi. Vì tôi đã được khen
ngợi là thiên tài quá nhiều nên tôi cũng lẩn thẩn rồi. Nhưng tôi muốn sửa
chữa lỗi lầm của mình, tôi muốn chửi bản thân của tôi trước đây vì cứ tuân
theo luật lệ của thế giới như thế. Biết về thế giới, rồi tự bản thân mình phải
sửa đổi thế giới. Là một chuyện vừa đơn giản vừa khó khăn. Tôi muốn biết
cách sử dụng Ma Pháp không cần skill nữa...

Ông chú trung niên cứ thế nói liên tục không ngừng.