dành cho học sinh nam và trẻ đường phố
mà có khi hợp với tớ. Ông ấy hứa sẽ giới
thiệu tớ với quản lý của ông ấy là Pappu
Master, người chuyên cung cấp diễn viên
phụ, và bảo tớ đưa cho ông ấy vài bức
ảnh màu cỡ sáu nhân tám chụp ở nhiều tư
thế khác nhau. Nếu Pappu ưng các bức
ảnh của tớ, ông ấy có thể sẽ chọn tớ đóng
vai phụ trong một bộ phim. Mukesh nói
với tớ rằng đối với một diễn viên phụ,
người ta không đòi hỏi kỹ năng diễn xuất
mà tớ trông phải thật sáng láng trong một
bộ vest, thật hăm dọa trong bộ đồ của
một tên du côn và thật quyến rũ trong bộ
đồng phục học sinh. Ông ấy khăng khăng
rằng tớ nên có những bức ảnh được chụp
một cách chuyên nghiệp tại một ảnh
viện.”