Taddina, sẽ không phẫu thuật thẩm mỹ, không giảm béo, thậm chí là không
làm người mẫu. Có lẽ khi đó, cô ấy cũng giống như những cô gái bình
thường khác, sẽ trưởng thành, yêu đương rồi kết hôn... Chỉ đơn giản như
vậy!
Có điều, hôm nay cô ấy đã chết, còn trực tiếp chết trước mặt cô; còn
nhìn cô bằng ánh mắt giống hệt mẹ. Nếu cảnh tượng này, Lôi Dận tận mắt
chứng kiến, liệu hắn có đau lòng không? Có thể cảm động, đau đớn như
năm đó mất đi mẹ cô không?
Động tác dùng cơm của Lôi Dận theo lời nói của Mạch Khê mà dừng
lại. Hắn không hề tức giận, nhưng cũng không hề xem nhẹ nỗi bi thương
trong mắt Mạch Khê. Hắn lau khóe miệng rồi nói, "Khê nhi, em phải biết
rằng, sống chết có mệnh, phú quý tại trời. Có khi người ta sống lại là đau
khổ, ngược lại, chết đi sẽ là một cách giải thoát. Có điều, nếu thật sự là cô
ấy bị hại chết, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ điều tra ra. Việc nên làm
thì mình cũng đã làm, không phải đau khổ áy náy."
Mạch Khê nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn dĩa ăn trong tay, mắt lại dần ngân
ngấn nước, "Nếu thật sự là bị giết, sự phẫn hận của em cũng chỉ từ hung
thủ. Nhưng nếu quả thật là chị ấy tự sát, như vậy cả đời này em cũng không
được yên lòng."
"Khê nhi, chuyện này không liên quan đến em..."
"Không, có liên quan đến em!" Ngón tay Mạch Khê run rẩy, "Nếu
không phải vì mẹ em, chị ấy vẫn là Taddina. Nếu không bởi vì em, chị ấy
vẫn có thể tiếp tục ở bên cạnh anh..."
"Khê nhi..." Trong lúc nhất thời, Lôi Dận không biết nên nói gì mới
khiến tâm tình cô tốt lên được. Cô luôn là một cô gái bản tính lương thiện,
dường như vào lúc này, có nói gì đi chăng nữa cũng không thể xua đi được