Mạch Khê nghe vậy thì cũng chán không buồn phản bác. Cô đứng dậy,
ấn nút Play trên đài, lại chuẩn bị tập vũ đạo.
Fanny biến sắc, bước nhanh đến tắt nhạc đi, nổi giận nhìn Mạch Khê rồi
lớn tiếng nói, "Mạch Khê, rốt cục là cô có ý gì? Có phải đang chuẩn bị cạnh
tranh với tôi không?"
Mạch Khê hít sâu một hơi, lấy khăn mặt lau mồ hôi trên trán rồi nhìn về
phía Fanny, "Đây vốn là một cuộc đấu, vấn đề không phải là ai cạnh tranh
với cô. Cô cho rằng, không có tôi thì cô có thể bình an vô sự mà nhận giải
thưởng sao?"
"Mạch Khê, cô đã có quá nhiều rồi, chẳng nhẽ một giải thưởng nho nhỏ
cũng không buông tha sao?" Fanny vừa nói vừa thở hổn hển.
Mạch Khê nhẹ nhàng cười, "Fanny, nếu tôi không nhớ nhầm thì tất cả
những gì tôi có được đều là do tôi cố gắng, nếu cô muốn thì cũng được
thôi."
"Tôi có thể? Tôi thật sự có thể có sao?" Fanny cười lạnh, "Nếu tôi muốn
Lôi Dận, cô có thể tặng anh ta cho tôi không?"
"Tình yêu không thể miễn cưỡng, nếu anh ấy yêu cô thì không cần tôi
nhường anh ấy cho cô, nếu anh ấy không yêu cô, cho dù mỗi ngày cô ở
cạnh anh ấy, xuất hiện trước mắt anh ấy thì cũng không thể." Mạch Khê
lãnh đạm nói, tiện thể vắt khăn mặt lên vai.
Fanny hừ lạnh, "Đúng là ‘đứng nói chuyện không sợ đau lưng’. Cô có
được rồi đương nhiên sẽ nói vô cùng thoải mái. Có điều cũng đúng, anh ta
là cổ đông lớn nhất của công ty chúng ta, là ông chủ, anh ta để ý đến cô nên
dĩ nhiên sẽ giành giải thưởng cho cô."
Mạch Khê thật sự quá phiền toái, ném khăn mặt xuống đất, "Fanny, nếu
cô đến đây chỉ để nói với tôi mấy câu này thì đúng là quá phí thời gian.