TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 2110

đang có nguy cơ tụt giá. Hôm nay, đến nửa đêm hắn mới về nhà, chắc chắn
là phải xử lý chuyện của công ty.

"Anh không sao. Trước đây Lôi thị còn từng phải trải qua sóng gió còn

lớn hơn bây giờ, yên tâm đi." Lôi Dận nhẹ nhàng mỉm cười rồi hôn lên trán
cô, "Nhưng mà em đó, về sau không cho phép thức đêm nữa, phải nghỉ
ngơi sớm một chút."

Mạch Khê nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực hắn, như một đứa nhỏ bất lực

nhỏ giọng nói, "Anh không về em không ngủ được..."

Một câu nói này khiến cõi lòng Lôi Dận cũng phải tan nát, lại càng

giống một nỗi đau ấm áp. Hắn không nhịn được bèn ôm cô càng chặt hơn,
"Thực xin lỗi, Khê nhi, về sau anh sẽ về sớm hơn."

"Không cần đâu..." Mạch Khê nhẹ nhàng lắc đầu, "Em không muốn anh

vì em mà chậm trễ công việc quan trọng, em thích chờ anh."

"Đứa ngốc này!" Lôi Dận cảm thấy thật không đành lòng, nâng khuôn

mặt cô lên, thâm tình nhìn cô, "Trong lòng anh, em chính là việc quan
trọng."

"Dận..." Hốc mắt Mạch Khê phiếm hồng. Hắn cứ thâm tình như vậy, cứ

bảo vệ cho cô như vậy, còn cô thì dường như chẳng thể làm gì cả.

"Em nhớ là em chưa từng làm gì cho anh cả. Dận, anh có hiểu được tâm

tư đó của em không? Em không muốn nhìn thấy anh mệt mỏi như vậy,
không muốn anh vì chuyện công ty mà ưu sầu. Nhưng mà, tin tức lan
truyền quá nhanh, nhanh đến nỗi khiến em trở tay không kịp..."

"Khê nhi, yên tâm đi, tất cả mọi chuyện đã qua rồi." Lôi Dận ôm chặt

lấy cô, nói nhỏ bên tai cô, "Em không phải làm gì cả, chỉ cần yêu anh là
được rồi."