TUỔI TRẺ HOÀNG VĂN THỤ - Trang 153

vỏ, tải gang đến cho xưởng đúc, dập kíp rồi bào, tiện đến thành hình bộ
máy quả tạc đạn rồi đem trả nhà thầu.

Thế mà lên Nam Ninh, Hùng thường vác được tạc đạn có cả thuốc về.

Mỗi lần cứ xách từng bộ phận khác nhau. Dưới buộc tơ nõn là gói vỏ, gói
kíp. Người ta không đấu thầu thuốc nổ. Nhưng mua thuốc nổ lậu ở ngoài
thì giữa chợ Nam Ninh cũng sẵn nhan nhản người bán. Hoặc có khi về
Long Châu nhờ Thụ cho người vào sở tu giới gặp bạn quen, xin đạn thôi,
đem về moi thuốc ra trộn lại. Hùng đem về Cao Bằng nhồi thành tạc đạn.
Tốt như nguyên. Đã ném thử xuống sông Bằng mấy lần, cá chết nổi, vớt
một gánh bán chợ Nước Hai.

Anh em ở châu Hoà An đem cất kỹ những quả tạc đạn ấy vào hang đá.

Mỗi lần được tạc đạn về, các tổ cách mệnh lại thì thào đồn thặng lên, vui
sướng lạ thường. Có người nói: “Thằng Tây đồn Nước Hai có súng, cách
mệnh chúng mình có lựu đạn. Bằng nhau rồi. Muốn đi né cho nó chết
không kịp chạy về nước nữa”. Họ rộn rịch như sắp được đi đánh đồn đến
nơi. Họ lại nói: “Năm trước, Đặng Tử Mẫn đem cướp về đánh Tà Lùng thì
không xong, bây giờ ta đem cách mệnh đánh thằng Tây đồn Tà Lùng thì nó
phải chết”. Có người hăng hái quá, thèm đánh quá, đi đâu cũng bí mật giắt
quả tạc đạn trong thắt lưng.

Hai người lên gác, vào ngồi nói chuyện trong buồng vắng vẻ. Phong hỏi

tình hình phong trào cách mệnh ở Cao Bằng.

Hùng vẫn cười khinh khích rồi đặt cái tải cói xách dưới tay xuống, mở

ra.

– Anh xem này. Cách mệnh Cao Bằng đây.
Trong tải lăn lóc ra mấy mảnh vỏ tạc đạn nhẵn nhụi xám bóng. Phong

hỏi:

– Đem những của này đi đâu!

– Về Cao Bằng.
– Làm gì?
Hùng cười to:

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.