TƯỚNG MINH - Trang 304

Hắn đứng ở trên khu đất trống trong doanh địa, xé mảnh vải che kín ánh

mắt để ngừa bị gió thổi mù. Ngược gió, hắn đem áo từng cái từng cái cởi ra,
cuối cùng toàn bộ thân trên trần trụi.

Gió như đao cắt, mảnh tuyết như mũi tên.

Hắn quật cường đứng trong gió, chậm rãi rút hoành đao ra.

Đạt Khê Trường Nho vẫn chưa từng dạy hắn bộ đao pháp nào, thế cho

nên Lý Nhàn hiện tại ngay một bộ đao pháp cơ bản nhất cũng không biết.
Cái gọi là đao pháp cơ bản nhất, chính là loại phủ binh Đại Tùy thường
dùng để diễn luyện trong lúc huấn luyện. Cũng không biết là Đạt Khê
Trường Nho lười biếng, hay là y cảm thấy những thứ quá tiêu chuẩn hóa vô
dụng đối với Lý Nhàn, tóm lại từ sau khi Lý Nhàn tương đối nắm vững
được cơ sở cầm đao, y liền phái đám người Triều Cầu Ca, Thiết Lão Lang
thay phiên cùng Lý Nhàn giao thủ nuôi chiêu, có đôi khi chính y cũng sẽ
lên sân cùng Lý Nhàn khoa tay múa chân vài cái, đương nhiên, mỗi một lần
Lý Nhàn tự cho là hoành đao nắm thật sự vững chắc đều bị y đập rơi.

Cho nên Lý Nhàn biết chênh lệch của mình, hắn chưa bao giờ cho là

mình đang dùng đao thật sự đã tiến dần từng bước.

Thân trên để trần trong gió rét đậm, động tác hoặc đâm hoặc bổ của Lý

Nhàn không có chút giống chiêu thức võ thuật nào đáng nói. Nếu có người
nhìn thấy hắn, chín mươi phần trăm sẽ cho rằng đó là một kẻ điên. Trong
khí trời lạnh lẽo như thế mình trần ra trận điên cuồng bổ chém, không phải
điên thì là có điều gì luẩn quẩn trong lòng tự tìm đường chết.

Chỉ có Lý Nhàn tự biết, mỗi một lần nhìn hắn xuất đao như không có kết

cấu gì kỳ thật đều đang nhằm vào kẻ địch rất mạnh. Hắn che mắt, không
nhìn thấy sân nhỏ trống trải trong gió. Nhưng trong óc của hắn lại đang
không ngừng ảo tưởng có kẻ thù theo bốn phương tám hướng đánh tới, binh
khí ở ba đường thượng trung hạ công kích mình. Nhìn hắn giống như hoang