Lam Điền Ngọc có chút thở dài, lắc lắc đầu. Chỉ có chính thức nhìn thấy
qua uy lực của cây gậy này, mới biết được tình cảnh trước mắt, kỳ thật là
đương nhiên.
Tiểu Khai lại nhìn Tuyết Phong, trong mắt lại có vài phần khí thế: “
Ngươi có nhường đường không?”
Tuyết Phong cắn răng, miệng vừa động, nhưng nói không ra lời. Hoàng
Bội ở phía sau nhẹ nhàng thở dài, nói: “ Sư phó, ngài trước kia có nói qua
với ta, không cần sinh cái dũng của thất phu.”
Tuyết Phong sửng sờ, rốt cuộc thối lui một bước, cúi đầu xuống.
Tiểu Khai hừ lạnh một tiếng, nhấc chân bước đi, nhưng lại có một người
lại ngăn đường hắn, nói: “ Thiên Tuyển môn chủ, còn xin nghe ta một lời.”
Lần này nói chuyện, cũng là Thanh Thành chưởng môn Thanh U tán
nhân.
Sợi gân xanh trên cổ tay Tiểu Khai nhảy dựng, nếu không phải còn lý
trí, có lẽ đã sớm bạt gậy động thủ, hắn nhìn thoáng qua Tiểu Trúc bên kia,
Tiểu Trúc ôn nhu nhìn từng cử động của hắn, nhìn thấy hắn nhìn qua, sóng
mắt càng thêm ôn nhu như nước, ôn nhu này đối với Tiểu Khai càng có lực
sát thương gấp trăm lần. Tiểu Khai lập tức im lặng, nhìn nàng gật gật đầu,
nghĩ thầm: “ Ta không cần phải tức giận, hôm nay ta đã đến đây, muốn ta
buông tha cho, đó là tuyệt đối không có khả năng, ta xem bọn họ còn có gì
chiêu số đây.”
Thanh U tán nhân nói: “ Thiên Tuyển môn chủ, nghe nói Trì Tiểu Trúc
là người trong lòng ngươi, đúng không?”
Tiểu Khai lạnh lùng trừng mắt: “ Vô nghĩa.”